Chương 38 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Tiểu Tám hoàn thành nhiệm vụ bán hàng hôm nay, đúng như mô hình kinh doanh mà Cordis đã cài đặt vào ngày hôm trước.

Cordis nhanh chóng xem lại bản theo dõi cửa hàng, thấy lượng bán ra trong khung giờ hoạt động vẫn thuận lợi như mọi khi. Cậu lại mở số liệu doanh thu hôm nay ra xem, về cơ bản cũng ngang bằng với hôm qua.

Sau khi được nâng cấp, Tiểu Tám càng trở nên hữu dụng hơn. Cordis nhớ lại mấy hôm trước cậu còn phải “cầm tay chỉ việc” từng bước cho nó, vậy mà giờ đây Tiểu Tám đã có thể xử lý công việc thuần thục như một người máy dày dạn kinh nghiệm. Cậu vừa vui vừa có chút bùi ngùi, giống như đang nhìn thấy đứa con trong trò chơi được nuôi nấng lớn nhanh và sắp qua ải cuối.

“Nếu không phải trình độ trí năng của Tiểu Tám còn chưa đủ cao, chưa đủ linh hoạt, tôi cảm giác chỉ một mình nó cũng có thể quản lý cả cửa hàng. Lúc đó tôi, với tư cách là ông chủ, chỉ cần cung cấp công thức phối liệu là được.” Cordis bật cười, thoáng nghĩ đến cảnh một cửa hàng vận hành hoàn toàn bằng người máy.

Nếu thật như vậy thì đúng là có cảm giác như đang sống trong một tiểu thuyết thế giới tinh tế điển hình.

Cậu thường cảm thấy cuộc sống mình đang sống ở thời đại này vẫn còn có chút… chưa đủ “tinh tế”.

Nhưng rất nhanh, Cordis lại nhớ ra: nếu không phải vì Tiểu Tám là do quân đoàn tặng, thì cậu làm gì có đủ tiền mà mua nổi một người máy đắt đỏ như thế. Đừng nói gì đến việc mơ tới chuyện mở hẳn một cửa hàng toàn người máy.

Thuê một quân thư đã giải ngũ hoặc một á thư làm việc ở Z11 – nơi vốn hiếm việc làm – không chỉ tiết kiệm chi phí mà còn dễ xoay xở hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, Cordis hơi khựng lại. Dù nói mình không biết buôn bán, nhưng hình như cậu đang tự học cách điều hành công việc khá trôi chảy. Chỉ có điều, việc tự nhiên nghĩ ra cách “tận dụng sức lao động” như thế khiến cậu thấy có chút đáng sợ.

Cậu nghiêng người nhìn sang, thấy Frappel vẫn đang đứng bên cạnh.

Cordis không quen nhìn thẳng vào người khác khi nói chuyện. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cậu liền cụp mắt xuống, đi vài bước rồi dừng lại cạnh anh.

Cordis đang suy nghĩ, còn Frappel chờ cậu mở lời, không rõ cậu đang vướng mắc chuyện gì.

Cordis ngẫm nghĩ rồi lên tiếng, vẫn gọi Frappel bằng cái tên Mura: “Mura này, quân đoàn muốn hợp tác với tôi trong mảng ‘thực phẩm’. Phân chia lợi nhuận sẽ tính như thế nào?”

Từ khi biết quân đoàn có thêm nguồn thu riêng ngoài trợ cấp, Cordis đã hiểu ngay: bản hợp đồng trước kia họ ký với cậu chắc chắn là để tìm kiếm cơ hội cùng cậu buôn bán kiếm lời.

Cậu không đợi Frappel trả lời, mà nói liền một hơi hết những điều đã chuẩn bị sẵn trong đầu.

“Tôi có hai công thức làm đậu đất muốn cung cấp cho quân đoàn. Hai ngày nay anh giúp tôi rất nhiều, quân đoàn và các quân thư cũng giúp tôi không ít, xem như có qua có lại đi?” Cordis ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với Frappel, môi khẽ cong lên cười: “Giống như anh nói, phải nhanh chóng chiếm lấy thị trường. Chắc chắn tướng quân có thể giành được nguồn cung đậu đất từ tay các thương nhân khác, rồi trước khi họ kịp nghiên cứu công thức, quân đoàn sẽ đi trước một bước mở rộng sản xuất, đúng không?”

“Quân đoàn không phải nơi nuôi dưỡng thú cưng.” Frappel nhìn Cordis một hồi, giọng điềm tĩnh: “Đương nhiên sẽ không để bọn họ tự ý làm loạn khi chưa được phép.”

“Vậy tôi yên tâm rồi.” Cordis gật đầu, nói tiếp: “Đậu đất có thể chế biến ra rất nhiều món ngon. Nếu làm thành đồ ăn vặt đem bán, chắc chắn sẽ bán chạy lắm.”

“Công thức của cậu sẽ được trả tiền. Cho dù cậu còn nhiều công thức khác, quân đoàn cũng sẽ không chiếm lợi của cậu.” Frappel, trùng phụ trách nghề phụ tài chính của quân đoàn, trực tiếp đưa ra lời hứa: “Mỗi công thức, trong năm đầu tiên, cậu được 5% lợi nhuận. Sau đó mỗi năm sẽ giảm dần, đến năm thứ năm thì chỉ còn 1%.”

“Thật hả?” Cordis giơ tay che ngực, hít mạnh một hơi: “Cậu có biết khoai nướng hay khoai lát lời cỡ nào không? Chỉ cần có đậu đất thôi cũng đủ, đảm bảo bán chạy rần rần.”

Đây là món ăn vặt đã được dân Trái Đất chứng thực. Trong hoàn cảnh mà Trùng tộc chỉ được uống dịch dinh dưỡng hàng ngày như hiện nay, cậu tin chắc rằng nó sẽ cực kỳ đắt hàng.

“Nói được thì làm được.” Giọng Frappel trầm ổn mà chắc nịch. “Về sau nếu cần cậu giúp gì, chúng tôi sẽ tìm đến.”

Cordis gật đầu: “Được.”

“‘Có qua có lại’ nghĩa là gì?” Frappel đột nhiên hỏi.

“À… là một phẩm chất tốt đẹp.” Cordis hơi cảnh giác với thói quen nói buột miệng của mình, nên vội vàng lái sang chuyện khác: “Đi thôi, vào cửa hàng xem đi. Tôi nóng lòng muốn lấy nguyên liệu nấu ăn lắm rồi.”

“Đi thôi.” Frappel cũng hiếm khi không truy hỏi thêm.

Khoảng cách từ cửa hàng của Cordis đến cửa hàng cần đến không xa. Trên đường đi, để đổi chủ đề và cũng để chia sẻ tâm trạng vui vẻ, Cordis bắt đầu hào hứng khen Tiểu Tám.

“Có loại người máy trí năng đặc biệt cao như thế không?” Cordis tò mò hỏi.

“Có. Ở Tinh Vực Đế Tinh, hệ thống đầu não điều khiển đã được phổ cập, rất nhiều cửa hàng và nhà đều đang dùng loại đó.” Frappel – như hai ngày nay vẫn luôn kiên nhẫn giải thích mọi thắc mắc cho cậu – lại lên tiếng: “Tinh vực số 1 và Tinh vực số 2 cũng đang sử dụng người máy trí năng cao.”

“Ra vậy, tôi hiểu rồi. Khu phát triển hơn luôn đi đầu trong nhiều lĩnh vực.” Cordis gật gù, rồi lại cười: “Mà bên này là tinh vực biên giới, thường xuyên có tinh thú xuất hiện. Biết đâu một ngày nào đó chúng phá được phòng tuyến, cả tinh cầu này có khi bị ăn sạch mất. Xây dựng đẹp mấy cuối cùng cũng vô ích thôi.”

Frappel không đáp, chỉ im lặng. Bởi Z11 tinh là tinh vực nghèo, so với các tinh vực khác đều kém xa. Nhưng kể cả ở tinh vực số 1 hay số 2 thì vẫn có nhiều hành tinh vì đủ loại nguyên nhân mà lạc hậu, còn nguyên thủy.

Lãnh thổ của Trùng tộc rộng lớn, phải nuôi sống toàn bộ chủng tộc. Dù vậy, vẫn có những nơi nhỏ bé đến mức bị coi là chẳng đáng để ý.

“Tôi còn có một thắc mắc nữa. Z11 tinh chẳng có tài nguyên gì nổi bật, sao lại được chọn để xây dựng thành lũy chiến tranh?” Cordis thuận miệng hỏi.

Phần lớn cư dân hiện nay của tinh vực đều là trẻ mồ côi do chiến tranh để lại. Nhưng trước đó, khi đọc lịch sử tinh vệ, Cordis nhận ra hành tinh này vốn không hề có dân bản địa. Giờ đây sản phẩm nổi tiếng nhất của họ là rượu Lam Thuẫn – mà nguyên nhân cũng chỉ vì có thành lũy chiến tranh được chiếu sáng, rồi đậu đất tăng sản lượng nên mới có sản phẩm phụ đó. Vậy lý do chiến lược thực sự là gì?

“Cậu có thể về tra lại sự kiện 7696, xem xong sẽ hiểu.” Frappel chỉ về phía trước: “Tới rồi.”

Cửa hàng có phong cách thiết kế đặc biệt, khác hẳn với kiểu hiện đại giản lược của toàn Thành Trung Tâm. Nhìn từ ngoài vào, nó mang cảm giác cổ xưa và trang trọng.

Ở tinh cầu này, gỗ là vật liệu cực kỳ hiếm, vậy mà cửa chính của cửa hàng lại được dựng từ một loại gỗ to lớn không rõ nguồn gốc, nhìn rất oai vệ.

“Đó là loại gỗ Thịt Khô, xuất xứ từ tinh cầu tổ tiên tôi. Loại vật liệu này cực kỳ bền và chống ăn mòn, mỗi cửa hàng đều lấy nó làm biểu tượng.” Frappel dường như đoán được ý nghĩ trong đầu Cordis, vừa nhìn đã giải thích cho cậu.

“Đặc biệt thật.” Cordis gật đầu cảm thán, cảm thấy vừa tò mò vừa khâm phục.

Họ vừa bước lại gần, liền có nhân viên ra đón.

Tất cả nhân viên trong cửa hàng đều mặc đồng phục thống nhất. Cordis, như mọi lần, lại cảm thán trong lòng rằng Đấng Sáng Tạo dường như quá thiên vị Trùng tộc – cậu chưa từng thấy con Trùng nào có ngoại hình khó coi. Tỷ lệ cơ thể của họ đều hoàn hảo đến mức khiến người khác phải choáng ngợp.

Khi họ đồng loạt mặc đồng phục, dáng điệu ngay ngắn, cả khung cảnh trước mắt Cordis trở nên cực kỳ ưa nhìn. Chỉ cần nhìn họ giơ tay hay bước đi thôi cũng toát lên vẻ mạnh mẽ dứt khoát, khiến cậu thấy lòng vui lạ thường.

Cảm giác này khiến Cordis nhớ đến lúc còn ở căn cứ quân đoàn, mỗi khi nhìn thấy đội tuần tra đi qua cũng có cảm giác tương tự. Giờ đứng trong cửa hàng, thấy cảnh tượng giống thế, cậu lại cảm thấy vô cùng thân thuộc.

Cordis đưa thẻ hội viên ra, vốn dĩ nhân viên tiếp đón chỉ giữ thái độ đúng mực, giờ liền trở nên nhiệt tình hẳn lên. Họ dẫn hai người đi theo lối riêng biệt, đưa đến một phòng khách VIP rộng rãi, sau đó nhanh chóng mang lên nhiều loại trái cây và đồ uống.

Cordis nhìn mâm trái cây được bày biện tinh xảo, không khỏi cảm thán — cửa hàng này thật giàu có. Nghĩ đến lời Trung úy Marlec từng nói rằng ở Z11 tinh ngoài cậu ra thì gần như không có hội viên nào khác, cậu lại cảm thấy dường như thân phận hội viên của mình có giá trị hơn cả tưởng tượng.

Nhân viên tiếp đón sau khi dọn xong đồ ăn thức uống liền mở màn chiếu để hai người chọn lựa các sản phẩm mới nhất hôm nay.

Frappel ra hiệu cho nhân viên có thể lui xuống. Trùng kia không nói thêm nửa lời, động tác lưu loát xoay người rời đi, còn chu đáo khép cửa sau lưng lại.

“Mura, những trùng làm ở đây là quân thư đã giải ngũ sao?” Cordis bỗng lóe lên suy nghĩ, quay sang xác nhận.

“Đúng vậy. Cửa hàng này cần có lực răn đe, mà quân thư giải ngũ lại cần công việc ổn định. Tính cách của họ phù hợp, tôi thường giới thiệu họ qua.” Frappel gật đầu đáp.

Cordis cũng gật đầu. Không trách được cậu lại thấy có chút quen thuộc ở họ như đang nhìn thấy bóng dáng trùng của quân đoàn.

Frappel nhớ đến báo cáo của phó quan mới chuyển đến, ánh mắt anh khi nhìn Cordis mang theo ý cười: “Cái ý tưởng mở nông trường cho quân thư giải ngũ của cậu rất hay. Giờ họ đang làm việc ngoài đồng, tinh thần tốt hơn nhiều.”

“Một công đôi việc.” Cordis nghe vậy liền thấy vui, không kìm được nói thêm: “Có nhiều quân thư giải ngũ mà chỉ phát trợ cấp thôi thì cũng chẳng giải quyết được gì. Làm việc ở nông trường giúp họ cảm thấy mình vẫn còn đang cống hiến cho quân đoàn. Như vậy, dù có rời đi rồi, tâm lý họ cũng sẽ không bị hụt hẫng quá lớn.” Cậu dừng lại một chút, khẽ cười, “Có mục tiêu sống, tinh thần ổn định thì cuộc sống cũng sẽ vui hơn nhiều.”

Frappel nghe xong, trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu nói đúng.”

Cordis lập tức thấy mình hơi nhiều lời, dù sao chuyện này cũng liên quan đến việc an sinh của quân thư giải ngũ — mà Frappel, trùng thường xuyên tài trợ cho quân đoàn, chắc chắn đã rất quan tâm đến vấn đề đó.

“Xem xem cậu thích thứ gì đi.” Frappel phất tay, giữa không trung liền hiện ra biểu tượng của cửa hàng. Tiếp đó, như mở một tập tài liệu, các danh mục sản phẩm lần lượt xuất hiện. Anh chạm nhẹ một cái, hình chiếu như vật thật trôi về phía Cordis.

Cordis tròn mắt nhìn chức năng kỳ diệu này, nhưng rồi nhớ ra lúc nãy Frappel đã nói rằng ở các tinh vực khác còn có hệ thống đầu não điều khiển, kỹ thuật phát triển hơn rất nhiều, nên cũng không thấy quá ngạc nhiên nữa.

Cậu xem qua các danh mục một lượt: từ ăn uống, mặc, ở, đi lại cho đến cả các tác phẩm nghệ thuật tinh thần, thứ gì cũng có. Lúc này cậu chỉ hứng thú với đồ ăn, nhưng vì Frappel nói là sẽ dẫn cậu đi chọn nguyên liệu nấu ăn nên Cordis nghĩ chắc ở đây cũng không có món nào thật sự phù hợp để mua.

Cậu cầm ly đồ uống nếm thử một ngụm — vị chua chua ngọt ngọt, cũng khá ngon — rồi tiện tay mở danh mục “nghệ thuật”. Dù sao cậu đối với mấy thứ nghệ thuật này cũng chỉ có thái độ “xem cho biết”, nên cứ thoải mái bấm vào xem thôi.

Ngay sau đó, một bộ đồ ăn bằng sứ hiện ra trên màn chiếu, kiểu dáng thanh nhã đẹp mắt, khiến Cordis suýt nữa động lòng muốn mua. Nhưng khi nhìn xuống giá, cậu giật mình: 50 vạn tinh tệ.

Cậu vừa hít một hơi vừa suýt sặc nước trong miệng.

Vội vàng lướt xem những bộ khác, kết quả là các mẫu tương tự đều bắt đầu từ 50 vạn, còn có bộ giá lên đến cả ngàn vạn.

“Đắt như vậy à? Tôi mà tự nghiên cứu cách làm, chế vài bộ ra bán chắc cũng không cần phải mua nữa.” Cordis cảm thấy đau lòng dù chưa bỏ tiền: “Chẳng lẽ đây là đồ cổ sao?”

Nếu là tác phẩm nghệ thuật, thì chắc đúng là đồ cổ thật.

May mà trước đó cậu chỉ định mua một bộ đồ ăn, mà không nhất thiết phải là đồ sứ. Nếu lúc ấy mà chạy đến đây, nhất quyết đòi mua cho bằng được, thì đúng là tự chuốc khổ vào thân.

Cậu khẽ thở dài, tự an ủi: “Cốc kim loại lớn vẫn là tốt nhất — vừa bền, vừa rẻ, lại không sợ rơi vỡ.”

Frappel nghe rõ từng lời Cordis lầm bầm, trong mắt ánh lên nét trầm ngâm.

“Không phải đồ cổ đâu. Số đồ sứ đó hiện vật khai quật trên một hành tinh di chỉ. Chúng luôn được trùng đực yêu thích, nên có một số trùng mua về làm đồ trang trí.” Frappel mở miệng giải thích.

Cordis kinh ngạc: “Vậy là đồ sứ không phải do Trùng tộc tự tạo ra à?”

Tim cậu đập mạnh không ngừng, như thể có điều gì đó đang trỗi dậy.

“Hành tinh đó là một di chỉ cổ. Khi quân đội tiến hành thăm dò, họ không phát hiện bất kỳ sinh vật sống nào trên đó.” Frappel nhìn thẳng vào cậu: “Nếu cậu thấy hứng thú, có thể tìm hiểu thêm trong các khóa học lịch sử liên quan. Trên Tinh Võng có chuyên đề nghiên cứu.”

Nghe câu trả lời ấy, nhịp tim Cordis dần bình ổn lại, thậm chí còn có chút hụt hẫng.

“Anh đúng là biết nhiều thật đấy. Nếu không phải tôi biết chắc chuyện này là không thể, tôi đã muốn bái anh làm thầy rồi.” Cordis phấn chấn nói, “Vừa hay tôi có một khoang mô phỏng, đợi cửa hàng ổn định, thời gian rảnh sẽ nhiều hơn, tôi cũng nên học thêm trên Tinh Võng, đừng để mình cứ như kẻ mù mở mắt.”

Frappel khẽ ừ một tiếng, định nói gì đó thì ngoài cửa vang lên giọng xin vào của trùng. Anh liền ra hiệu cho họ bước vào.

Nhân lúc ấy Cordis chỉnh lại tâm trạng, tắt màn chiếu thương phẩm và quay sang nhìn.

Tổng cộng có năm trùng cái bước vào. Đi đầu là một á thư có vẻ địa vị cao hơn hẳn, phía sau là bốn quân thư cao lớn, chia thành hai hàng khiêng theo hai chiếc rương khổng lồ.

Họ đặt rương xuống giữa phòng, nặng đến mức khi chạm đất còn phát ra tiếng “phanh” trầm nhỏ — bên trong rõ ràng là vật nặng.

“Cordis các hạ, ngài khỏe.” Á thư hơi cúi người hành lễ: “Tôi là Kellan, quản lý cửa hàng Z11 tinh. Hai chiếc rương nén này là do ngài Frappel chuẩn bị cho ngài.”

Nghe đến “rương nén”, Cordis liền hiểu ngay đây là loại rương có khả năng nén không gian — công nghệ được phát triển dựa trên nút không gian của cơ giáp. Đây là dạng vật phẩm dễ gặp nhất trong các dụng cụ không gian hiện nay.

“Vất vả rồi.” Frappel gật đầu với Kellan, đứng dậy bước đến bên hai chiếc rương.

Cordis cũng nhanh chóng đứng lên đi theo.

Frappel nhập mật mã, mở nắp rương ra xem qua rồi lập tức đóng lại, sau đó quay sang Cordis: “ Thử dùng vòng cổ không gian của cậu thu vào xem.”

“Vòng cổ không gian có thể chứa thêm vật chứa không gian khác sao?” Cordis ngạc nhiên, đặt tay lên rương, dẫn tinh thần lựuc vào — giây tiếp theo, cả chiếc rương biến mất.

Kết quả chứng minh, đúng là có thể chứa được.

“Đương nhiên có thể. Vòng cổ không gian được cải tiến từ công nghệ nút không gian của cơ giáp. Ngoại trừ việc không thể chứa cơ giáp đang kích hoạt hoặc sinh vật sống, thì những vật khác đều có thể cất vào.” Frappel chỉ vào chiếc rương còn lại: “Tuy nhiên, nó có giới hạn chồng không gian. Với loại rương nén cỡ này, chỉ chứa được tối đa hai cái.”

Cordis hứng khởi, lập tức thử chứa luôn chiếc còn lại.

Frappel gật đầu: “Vật liệu đem về rồi thì từ từ nghiên cứu cũng được. Giờ cậu muốn đi dạo cửa hàng tiếp không?”

“Không, có được mấy thứ tốt này, tôi chỉ muốn mau về xem thử thôi.” Cordis cười, khẽ lắc vòng cổ đang đeo trên cổ.

Frappel cũng gật đầu: “Được, vậy đi thôi.”

Hai trùng chào tạm biệt Kellan, rời khỏi cửa hàng bằng lối ngầm ra khu bãi đỗ xe bay rồi trực tiếp quay về khu cư trú.

Trên xe bay, Frappel xác nhận kế hoạch công việc sắp tới lại một lần nữa với Cordis. Khi đến nơi, họ tách nhau ra — ở khu phân cư đã có một chiếc xe bay khác chờ sẵn đón Frappel.

Trước khi đi, Frappel dặn Cordis: “Nếu có bất kỳ việc gì, cứ gửi tin cho tôi.”

Cordis mỉm cười đáp “Được”, rồi nhìn theo xe bay dần bay xa.

Nếu Frappel vẫn là “Mura”, có lẽ tăng ca trong kỳ nghỉ phép của anh ấy còn kéo dài hơn chút nữa. Đáng tiếc là… thân phận “xuyên qua” của mình khiến mọi thứ đều phải giữ khoảng cách.

Cordis hơi buồn.

Về đến nhà, việc đầu tiên cậu làm là lấy hai chiếc rương lớn ra, đặt trong bếp. Trước hết, cậu mở chiếc chứa gia vị.

Những loại gia vị tinh tế được sắp xếp bên trong khiến Cordis choáng ngợp. Mỗi lọ đều có nhãn dán rõ ràng, cậu liền bật quang não quét qua để hiển thị giới thiệu đơn giản.

Cứ mỗi lần lấy ra một thứ, cậu lại mở rộng tầm mắt hơn. Riêng muối đã có hơn mười loại: có tinh thể muối hình côn trùng, muối mỏ màu lam, và cả loại muối hồng nhạt giống thế giới cũ của cậu — được ghi chú là đặc sản của một hành tinh do Trùng tộc quản lý, nơi sinh sống của tộc nhân ngư, là muối biển tự nhiên.

Đường cũng có đủ loại. Loại phổ biến nhất là đường khoáng, rồi có loại dạng lỏng như mật ong, thực chất là đường phân do nha trùng bài tiết sau khi ăn lá cây có hàm lượng đường cao, còn có loại đường kết tinh trên trái cây, trông hơi giống nhựa đào.

Ngoài ra còn có vô số loại hương liệu và thực vật khô hiếm lạ, được đóng kín tinh tế trong những chai thủy tinh trong suốt, giá trị cực cao.

Khi xem xong hết, Cordis nhìn quanh phòng bếp. Cả mặt bàn giờ phủ đầy chai lọ — nhiều đến mức khiến cậu choáng. Dù rương nén nhìn không quá lớn, nhưng lượng đồ bên trong ít nhất gấp ba thể tích của nó.

Nhiều như vậy mà cậu lại chẳng có giá nào đủ tiêu chuẩn để sắp xếp gọn gàng.

Cordis đảo mắt quanh phòng, nhìn thấy chiếc quầy bảo quản tháo từ tiệm về — hiện đang tạm dùng làm tủ lạnh. Không gian bên trong khá lớn. Nghĩ đến việc số gia vị này đều quý và đắt, lại khó có được, cậu quyết định cất chúng vào quầy bảo quản để giữ điều kiện tốt nhất.

Cordis nhanh nhẹn dọn dẹp. Cậu chuyển bớt đồ cũ sang chỗ khác, rồi cẩn thận phân loại từng lọ gia vị và hương liệu, sắp xếp gọn gàng trong quầy bảo quản.

Khi mọi thứ đã ổn thỏa, nhìn đồng hồ thấy cũng muộn, Cordis không mở chiếc rương nguyên liệu nấu ăn còn lại mà đi nghỉ luôn.

Sáng hôm sau, Ike đã đến gõ cửa sớm. Anh ta mang theo người máy xây nhà kính mà Cordis nhờ làm thêm, rồi bắt đầu nói về việc mở chi nhánh.

Hôm qua bộ phận hậu cần đã nhận được bản thiết kế quầy bán hàng, sáng nay đội xây dựng được điều đến các chi nhánh. Cửa hàng mới sẽ chuẩn bị xong trong hôm nay.

Ike đến để giúp Cordis tuyển nhân viên cho các cửa hàng chi nhánh.

“Cậu có yêu cầu gì đặc biệt không?” Ike hào hứng hỏi.

Cordis nghe câu hỏi đó thì nhất thời chưa nghĩ ra được gì, trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh Frappel mấy ngày nay — dáng vẻ anh làm việc nghiêm cẩn, hiệu suất lại cao đến đáng nể.